HIỆP SỐNG TIN MỪNG, LỄ GIÁNG SINH ABC – LỄ RẠNG ĐÔNG (Is 62,11-12; Tt 2,4-7 ; Lc 2,15-20) CHIA SẺ NIỀM VUI ƠN CỨU ĐỘ

I. HỌC LỜI CHÚA
1. TIN MỪNG: Lc 2,15-20
(15) Khi các thiên sứ từ biệt mấy người chăn chiên để về trời, những người này bảo nhau: “Nào chúng ta sang Bê-lem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết”. (16) Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. (17) Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hài Nhi này. (18) Nghe các người chăn chiên thuật chuyện, ai cũng ngạc nhiên. (19) Còn bà Ma-ri-a thì hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng. (20) Rồi các người chăn chiên ra về, vừa đi vừa tôn vinh ca tụng Thiên Chúa, vì mọi điều họ đã được mắt thấy tai nghe, đúng như đã được nói với họ.
2. Ý CHÍNH:
Bài Tin Mừng lễ Rạng Đông nối tiếp Tin Mừng lễ Nửa Đêm mừng Giáng Sinh cho thấy thái độ của các mục đồng sau khi được sứ thần báo tin sự ra đời của Đấng Cứu Thế, đã vội vã lên đường đến Bê-lem, để coi xem sự việc xảy ra. Họ đã sớm tìm thấy Hài Nhi mới sinh nằm trong máng cỏ và có hai ông bà Giu-se Ma-ri-a ở bên. Rồi họ thuật lại mọi sự đúng theo những điều đã biết. Cuối cùng họ vui vẻ trở về nhà, vừa đi vừa ca tụng Thiên Chúa, đã ban Đấng Cứu Thế cho loài người.
II. SỐNG LỜI CHÚA
1. LỜI CHÚA: “Họ liền hối hả ra đi. Đến nơi, họ gặp bà Ma-ri-a, ông Giu-se, cùng với Hài Nhi đặt nằm trong máng cỏ. Thấy thế, họ liền kể lại điều đã được nói với họ về Hai Nhi này” (Lc 2,16-17).
2. CÂU CHUYỆN:
1) GIÁNG SINH: MẦU NHIỆM TÌNH YÊU CỦA THIÊN CHÚA :
Vào thời trung cổ, ở nước Nga thời trung cổ, có một hoàng tử tên là A-lếch-xích (Alexis) hoàng tử có một tình thương rất đặc biệt dành cho những người nghèo khổ. Hầu như ngày nào hoàng tử cũng dành ra buổi chiều để đi đến các xóm nghèo và ân cần thăm hỏi giúp đỡ những ai gặp cảnh khó khăn cơ cực. Tuy vậy, hoàng tử rất ngạc nhiên khi thấy dân chúng tỏ vẻ thờ ơ khi thấy chàng xuất hiện. Một hôm hoàng tử đến gặp một vị ẩn sĩ nổi tiếng khôn ngoan để xin chỉ giáo phương cách chinh phục tình cảm của dân chúng.
Một thời gian khá lâu sau đó người ta không thấy hoàng tử xuất hiện đi thăm người nghèo. Nhưng rồi một ngày kia, dân chúng lại thấy một người tuổi trung niên đến thăm khu xóm nghèo. Khác với hoàng tử trước kia ăn mặc sang trọng, còn người này mặc áo quần màu trắng đơn sơ giống như một thầy thuốc. Ông ta thuê một căn nhà bình thường để ở. Rồi hàng ngày từ sáng sớm đã ra khỏi nhà, tay xách một chiếc cặp đựng các dụng cụ y tế và thuốc men. Ông ta đến thăm các gia đình có người đau nặng để khám bệnh và phát thuốc miễn phí chữa bệnh. Ông thầy thuốc này có tài chữa bệnh, nên rất nhiều bệnh nhân bị những chứng nan y nhưng chỉ được ông chữa vài lần là khỏi hẳn. Không bao lâu, ông ta đã chinh phục được cảm tình quí mến của mọi người từ già đến trẻ trong vùng, điều mà trước đó hoàng tử A-lếch-xít không sao đạt được. Mỗi khi thấy ông đến là mọi người đều bu lại chung quanh để nhờ cậy sự trợ giúp. Hôm thì ông giàn hòa được hai người đang tranh cãi ẩu đả nhau. Hôm khác ông lại hòa giải được đôi vợ chồng ghét bỏ muốn chia tay nhau. Ông cũng hòa mình chơi chung và khuyên dạy các trẻ em ngỗ nghịch và chúng đã dần dần trở nên ngoan ngoãn dễ dạy và học hành tấn tới hơn.
Thật ra người thầy thuốc đó không ai khác hơn là chính hoàng tử A-lếch-xít. Sau khi gặp vị ẩn sĩ, và nghe lời khuyên của vị này, hoàng tử đã dành thời giờ đi học nghề thầy thuốc mười năm. Sau khi thành tài, hoàng tử đã đến sống giữa xóm lao động nghèo khó, trở thành một người như họ và yêu thương phục vụ họ cách tận tình. Chính tình thương kèm theo sự khiêm hạ và hy sinh bản thân của hoàng tử đã đem lại kết quả tốt đẹp: Hoàng tử đã chinh phục được tình cảm yêu mến kính trọng của thần dân, đặc biệt là những người nghèo khổ bệnh tật và bất hạnh.
2) “LỄ NO-EN THỜI THƠ ẤU”:
Trong quyển tự thuật “Đứa Trẻ Duy Nhất”, một nhà văn Ai-len tên là PHĂNG Ô CON-NO (Frank O’ Connor) đã tự thuật câu chuyện về lễ No-en trong cuộc đời ông như sau:
Khi còn bé, vào một ngày trước lễ Giáng Sinh, Ô CON-NO được ông già No-en tặng cho một món đồ chơi chạy bằng giây cót. Thế rồi vào chiều ngày lễ hôm ấy, cậu bé Con-no theo mẹ đi đến một tu viện ở gần nhà. Cậu bé mang theo món quà duy nhất mới nhận được để khoe với mấy nữ tu thân thiết với gia đình cậu.
Một nữ tu dẫn cậu đến viếng máng cỏ dựng trong nhà nguyện của tu viện. Nhì vào hang đá, cậu bé suy nghĩ khi thấy Chúa Hài Đồng nằm trong máng cỏ mà không có món quà nào bên cạnh cả. Cậu nghĩ có lẽ bé Giê-su đang buồn vì không được ai tặng quà. Thế là cậu quay lại hỏi vị nữ tu tại sao Chúa Hài Đồng lại không có món quà nào cả. Bấy giờ nữ tu kia trả lời là: “Vì quá nghèo, nên Mẹ Ma-ri-a không có tiền mua quà cho con trẻ mới sinh”.
Câu trả lời ấy tuy giải tỏa được phần nào thắc mắc của cậu, nhưng cậu lại nghĩ: “Mẹ của mình cũng nghèo mà tại sao dịp Giáng Sinh nào cũng dành được tiền mua quà tặng mình ?” Món quà có khi là một hộp bút chì màu, một chiếc cặp da… Rồi lòng quảng đại chợt dâng lên trong lòng, cậu bé liền cầm lấy món đồ chơi mang theo, leo rào vào trong hang đá đặt món quà kia vào giữa đôi tay đang mở rộng của trẻ Giê-su. Cậu còn ân cần hướng dẫn cách lên giây cót, sợ rằng trẻ Giê-su do quá nhỏ sẽ không biết cách sử dụng thành thạo món quà cậu mới trao tặng.
3. SUY NIỆM:
Câu chuyện trên cho thấy lễ Giáng Sinh là một cơ hội để mỗi người chúng ta bày tỏ sự quan tâm đối với tha nhân. Chính Thiên Chúa đã nêu gương bằng cách ban Con Một cho nhân loại. Con Thiên Chúa không đến trong quyền lực và giàu sang, nhưng trong sự yếu đuối nghèo khó cùng cực. Người đến trong dáng vẻ yếu đuối để giúp chúng ta thêm tự tin vào tài năng Chúa ban và sử dụng chúng theo ý Chúa muốn. Người đến trong nghèo khó để an ủi và mời gọi chúng ta quảng đại chia sẻ cho những kẻ nghèo đang sống chung quanh chúng ta.
Giáng Sinh là một ngày đại lễ, giúp chúng ta nhận biết tình yêu của Thiên Chúa và hành động noi gương người. Người khuyến khích chúng ta mở rộng con tim và vòng tay trước những người đau khổ, nghèo đói và bất hạnh… Nhờ đó, chúng ta sẽ có bình an, niềm vui và sẽ quảng đại chia sẻ niềm vui ấy cho những người chung quanh noi gương các mục đồng ở Bê-lem xưa.
1) Về tục lệ làm hang đá Be-lem: Trong Mùa Giáng Sinh này, chúng ta thường thấy nhiều hang đá tại nhà thờ hay tư gia. Trong hang đá có Hài Nhi Giê-su nằm trong máng cỏ, bên cạnh là Đức Ma-ri-a và thánh Giu-se đang quì thờ lạy. Cũng có mấy con bò và lừa đang quì gần bên thở hơi ấm cho Hài Nhi mới sinh. Việc dựng các hang đá như trên đã có từ thế kỷ thế 13. Vào năm 1223, thánh Phan-xi-cô Năm Dấu, lúc đó đang là bề trên một tu viện bên Ý. Ngài cho dọn một hang đá trong vườn cây ở gần Gờ-réc-xi-ô. Bên trong hang đá, ngài đặt tượng Hài Nhi Giê-su nằm trên máng cỏ, bên cạnh là một con bò và một con lừa. Vào đêm khuya hôm lễ Giáng Sinh, thánh Phan-xi-cô cùng các tu sĩ và dân chúng lân cận kéo nhau đến đứng quanh hang đá. Bên cạnh có đặt một bàn thờ, và thánh lễ đã được cử hành cách trang nghiêm. Từ đó, việc trưng bày hang đá tại nhà thờ và tư gia ngày càng phổ biến và đến nay đã trở thành tập tục chung cho cả thế giới.
2) Em-ma-nu-en: Thiên Chúa ở cùng chúng ta: Hài Nhi Cứu Thế Giê-su vì yêu thương nhân loại nên đã từ trời cao xuống thế làm một phàm nhân. Người được sinh ra trong thân phận nghèo khó, sống một cuộc đời thợ mộc vất vả tại làng Na-da-rét. Người đã trở thành Đấng Em-ma-nu-en nghĩa là “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”. Quả thật: “Con Thiên Chúa đã trở nên con loài người, để con loài người được trở nên Con Thiên Chúa”.
3) Giáng Sinh là tình yêu nhập thể và nhập thế: Mầu Nhiệm Giáng Sinh là cách Thiên Chúa diễn tả tình thương lớn lao nhất đối với nhân loại. Thiên Chúa đã sai Con Một nhập thể làm người, trở nên giống như chúng ta mọi đàng, ngoại trừ không có tội. Người đã yêu thương chúng ta đến cùng, và biểu lộ tình yêu bằng việc nhập thế để rao giảng Tin Mừng Nước Trời, làm nhiều phép lạ cứu nhân độ thế, lựa chọn và huấn luyện các tông đồ, lập các bí tích và cuối cùng sẵn lòng chịu chết nhục nhã trên cây thập giá để đền tội thay cho chúng ta, và sống lại để ban sự sống đời đời cho chúng ta. Người còn trao sứ vụ loan báo Tin Mừng đi khắp thế gian và tuôn đổ ơn Thánh Thần giúp các Tông đồ và Hội Thánh chu toàn sứ mạng góp phần cứu độ loài người.
4) Con đường cứu độ của Đức Giê-su: Đức Giê-su đã mở ra một con đường cứu độ là đường hẹp leo dốc, là con đường yêu thương, hy sinh quên mình và khiêm tốn phục vụ mọi người. Đó là sống đức Tin bằng việc chấp nhận “trải qua đau khổ cuộc tử nạn để vào trong vinh quang phục sinh” (x. Lc 9,22-23). Đức Giê-su cũng mời gọi chúng ta phải bỏ mình, vác thập giá mình hàng ngày mà theo Người (x. Mt 16,21). Nếu ta cùng chết với Người, ta sẽ cùng sống lại với Người (x. 2 Tm 2,11b-13a) và sau này sẽ được hưởng hạnh phúc Thiên đàng với Người (x. Lc 23,43).
4. THẢO LUẬN: Sau khi được sứ thần loan báo tin vui, các mục đồng đã vội vã lên đường đi Bê-lem để tìm Hài Nhi Cứu Thế. Rồi sau đó họ đã thuật lại những gì mắt thấy tai nghe về Hài Nhi này. Trong Mùa Giáng Sinh, mỗi người chúng ta cần làm gì để loan báo Tin Mừng Chúa Giáng Sinh cho các bạn bè và những anh em lương dân chưa nhận biết Chúa
5. LỜI CẦU:
– LẠY CHÚA GIÊ-SU. Chúa đến để ban ơn cứu độ cho loài người chúng con. Tuy nhiên, để được hưởng ơn cứu độ, tâm hồn chúng con phải có Chúa. Rồi sau khi đã gặp gỡ Chúa, chúng con còn phải biết chia sẻ niềm vui và hạnh phúc ấy cho tha nhân. Xin cho chúng con biết noi gương các mục đồng xưa: biết chia sẻ Chúa cho cha mẹ anh em và bạn bè của chúng con. Xin cho chúng con luôn ý thức sứ vụ làm chứng cho Chúa bằng việc mời gọi nhiều người nhận biết tin thờ yêu mến Chúa với chúng con.
– LẠY CHÚA. Hôm nay lễ Giáng Sinh lại về, trần gian rực sáng, cờ xí giăng đầy, các bài thánh ca vang lên đó đây, người người chia sẻ niềm vui bên nhau. Nhưng còn biết bao người vẫn đang cô đơn lạc lõng, đang âm thầm đau khổ và không có niềm hy vọng. Xin Chúa cho chúng con biết nghĩ đến họ và giúp đỡ họ với hết khả năng của chúng con. Xin cho chúng con trở thành những ông già No-en đầy lòng nhân ái, luôn sẵn sàng trao tặng cho tha nhân một nụ cười tươi, một lời động viên an ủi, một món quà chứa đựng tình người. Xin cho chúng con biết đến thăm những người bất bạnh để chia sẻ tình thương của Chúa cho họ. Ước gì niềm vui lễ Giáng Sinh không chỉ dừng lại ở những của cải vật chất bên ngoài, nhưng còn ở chỗ tình người được nhân lên mãi, được nối lại thành vòng tay lớn, hầu mọi người chung tay xây dựng một thế giới mới vui tươi, bình an và hạnh phúc.
X) HIỆP CÙNG MẸ MA-RI-A.- Đ) XIN CHÚA NHẬM LỜI CHÚNG CON
LM ĐAN VINH – HHTM