(14.04.2024 – Chúa Nhật Tuần 3 Phục Sinh, Năm B) Tưởng là thấy ma

Phúc Âm: Lc 24, 35-48

“Họ nhận ra được Người khi họ nhận bánh do Người bẻ trao cho”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.

Mọi người còn đang bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: “Bình an cho các con! Thầy đây, đừng sợ”. Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: “Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây”. Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: “Ở đây các con có gì ăn không?” Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Ðoạn Người phán: “Ðúng như lời Thầy đã nói với các con, khi Thầy còn ở với các con, là cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh”. Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: “Có lời chép rằng: Ðấng Kitô sẽ phải chịu thương khó, và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy”.

Ðó là lời Chúa.

Suy niệm 1: TƯỞNG THẦY LÀ MA

Những kitô hữu chúng ta thường nghĩ rằng
tin Thầy Giêsu phục sinh chẳng có gì khó.
Chỉ cần thấy mồ không còn xác Thầy nằm đấy,
và thấy Thầy hiện ra với mình, là có niềm tin ngay.
Qua các sách Tin Mừng, ta lại thấy tin không dễ chút nào.
Đức Giêsu đã rất vất vả trong việc làm cho các môn đệ
tin rằng Ngài đã được Thiên Chúa phục sinh.

Khi Thầy Giêsu hiện ra với mười một môn đệ
trên một ngọn núi đã được báo trước, ở vùng Galilê,
có những ông quỳ xuống bái lạy,
nhưng có mấy ông vẫn hoài nghi (Mt 28,17).
Khi Thầy Giêsu hiện ra với mười người trong nhóm Mười Hai,
ông Tôma không có mặt, và ông tuyên bố sẽ không tin
nếu không được tự mình kiểm chứng (Ga 20,25.27).
Thầy Giêsu trách Tôma cứng lòng, chỉ chịu tin khi thấy.
Nhưng Thầy còn trách cả Nhóm Mười Một (Mc 16,14)
vì họ không chịu tin những kẻ đã được thấy Ngài sau phục sinh.
Họ đã không tin vào lời chứng của các phụ nữ (Lc 24,10-11).

Quả thật không dễ để tin vào sự sống lại
của vị Thầy đã bị đóng đinh, chết và chôn táng trong mồ.
Chuyện này chưa bao giờ xảy ra, chưa bao giờ nghe nói.
Tuy vậy, niềm tin Đức Giêsu đã được phục sinh
lại là niềm tin cốt lõi và căn bản của Kitô giáo.
Sau khi về với Cha,Thầy Giêsu muốn các môn đệ
trở thành những chứng nhân cho sự phục sinh của Thầy.
Họ sẽ không đi rao giảng tin buồn về một vĩ nhân đã chết,
nhưng sẽ đi loan báo Tin Mừng
về một Đấng đã chết nhưng nay đang sống,
Đấng ấy đã đến gặp họ, và đang hoạt động với họ.
Chính vì thế các môn đệ cần một kinh nghiệm sâu xa.
Đấng phục sinh đích thân hiện ra để cho họ kinh nghiệm đó,
cho họ niềm xác tín không lay chuyển,
đến nỗi họ dám hiến mạng sống mình để làm chứng sau này.

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy những nỗ lực của Thầy Giêsu
trong việc làm cho Nhóm Mười Một tin Thầy đã phục sinh.
Dù Thầy đã hiện ra cho Simôn và hai môn đệ về Emmau,
nhưng lạ thay, khi Thầy hiện ra cho Nhóm Mười Một
thì họ lại kinh hồn bạt vía, tưởng là thấy ma (Lc 24,36-37).
Họ nghĩ ma là của hồn của người chết hiện về,
vì thế bóng ma thì mỏng manh như sương khói.
Thầy Giêsu đã làm hết sức để họ không nghĩ Ngài là ma.
Ngài cho họ xem tay chân, thậm chí rờ vào tay chân Ngài.
Ngài thuyết phục họ bằng lý luận để họ tin:
“Chính Thầy đây mà, cứ rờ mà xem, ma đâu có thịt xương
như anh em thấy Thầy có đây” (Lc 24,39).
Nhưng vì các ông vẫn chưa tin và còn ngỡ ngàng,
Thầy Giêsu đã ăn một khúc cá nướng trước mặt các ông.
Đấng phục sinh đã làm những điều cụ thể,
để cho các ông thấy Ngài không phải là ma,
nhưng là người đang sống với thân xác được phục sinh.

Đấng phục sinh không chỉ giúp các ông tin bằng thực nghiệm.
Những điều ấy cần nhưng không đủ.
Như đối với hai môn đệ Emmau, Ngài còn muốn cho họ thấy
đau khổ và cái chết của Ngài đã được ghi trong Sách Thánh.
Đó không phải là một thất bại hay rủi ro,
nhưng là điều nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.
Qua Khổ nạn mà Thầy Giêsu được vào vinh quang phục sinh.
Qua Phục sinh mà ơn tha tội đến với mọi dân tộc (Lc 24,47).
Với lời giải thích Kinh Thánh của Thầy Giêsu phục sinh,
mọi biến cố đau buồn đã qua trở nên hiểu được,
và mọi vết thương trong tâm hồn họ được chữa lành.

Chúng ta không được Đức Giêsu hiện ra giải thích Kinh Thánh,
cũng không được Ngài bẻ bánh và trao cho ta.
Nhưng chúng ta được tham dự Thánh Lễ mỗi Chúa Nhật,
Nơi đây, Chúa phục sinh tiếp tục giải thích Kinh Thánh,
và tiếp tục trao cho ta Tấm Bánh là Mình Ngài.
Sự bao dung, kiên nhẫn và yêu thương của Ngài là vô bờ.
Chỉ mong chúng ta dám làm chứng cho Đấng phục sinh…

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
Xin cho chúng con học được cách cư xử của Chúa.

Khi được Cha trao toàn quyền trên trời dưới đất,
Chúa vẫn cư xử tế nhị như một người phục vụ.
Chúa nướng bánh và cá cho các môn đệ ăn.

Khi được Cha cho sống lại vinh quang,
Chúa vẫn là người đi bước trước đến với các môn đệ.
Chúa hẹn họ đến Galilê, để nối lại tình Thầy trò,
để chữa lành những vết thương do vấp ngã.

Khi được Cha nâng dậy từ cõi chết,
Chúa không quên tấm lòng của các phụ nữ,
những người đã theo Chúa từ lâu,
đã có mặt khi Chúa chịu đóng đinh và chôn táng.

Những phụ nữ đầu tiên ra thăm mộ
là những người đầu tiên được gặp Chúa,
và được Chúa trao sứ mạng loan báo Tin Vui.

Chúng con học nơi Chúa sự nhẫn nại,
khi thấy Chúa chịu đựng sự cứng lòng của ông Tôma,
học nơi Chúa óc hài hước,
khi thấy Chúa đồng hành với hai môn đệ bỏ đi vì thất vọng.

Chúa phục sinh cao cả nhưng đã tự hạ mình
để chinh phục lại nhóm môn đệ, không để mất một ai.
Chúa có nhiều cách để làm cho người ta nhận ra Chúa,
qua việc gọi tên hay làm cử chỉ bẻ bánh,
qua mẻ cá lạ hay qua việc cho họ xem những vết thương…
Chúa đến qua hình dáng anh làm vườn hay người khách lạ.

Lạy Chúa Giêsu phục sinh,
Xin dạy chúng con đem đến cho con người hôm nay
an bình và hy vọng, niềm tin yêu và Thánh Thần.
Xin cho khuôn mặt chúng con luôn tươi vui để làm chứng,
luôn bừng sáng để tỏa lan sức sống của Chúa. Amen.

Suy niệm 2: ANH EM LÀ CHỨNG NHÂN

Sợ ma không phải chỉ là chuyện của trẻ con.
Cả người lớn như các tông đồ cũng sợ ma.
Có lần Ðức Giêsu đi trên mặt nước mà đến với họ,
nhưng họ kinh hoàng tưởng Thầy là ma.
Khi Ðức Giêsu phục sinh hiện ra với các môn đệ,
họ cũng hoảng hốt tưởng là thấy ma.
Ðấng sống lại đã kiên nhẫn làm hết cách
để đưa các môn đệ ra khỏi nỗi ám ảnh kinh khủng.
Ngài mời họ xem và đụng đến tay chân Ngài
để thấy Ngài là người bằng xương bằng thịt.
Ngài còn ăn một miếng cá nướng
để cho họ thấy Ngài không phải là một bóng ma.
Khi các môn đệ yếu đức tin,
họ coi Ðức Giêsu phục sinh chỉ là bóng ma.
Nhưng khi đức tin của họ được củng cố,
họ mới thấy Ngài có thực.
Lắm khi chúng ta vẫn tưởng Chúa là bóng ma đe dọa,
vì Chúa đến gặp ta một cách quá bất ngờ,
giữa lúc con thuyền đời ta chòng chành vì gió ngược,
hay lúc căn nhà lòng ta khép kín vì nỗi buồn đau.
Chúa vẫn đến lúc ta tưởng Ngài không thể đến.
Ngài mời gọi ta làm chứng nhân cho Ngài.
Kitô hữu là chứng nhân của niềm hy vọng.
Ðức Giêsu bị đóng đinh đã sống lại ra khỏi mồ.
Bạo lực, bất công, dối trá, hận thù bị thảm bại.
Quyền lực của bóng tối chỉ là tạm thời.
Chiến thắng cuối cùng thuộc về Tình Yêu và Ánh Sáng.
Bởi thế người Kitô hữu vẫn hy vọng không ngơi
ngay giữa lúc sự dữ có vẻ thắng thế.
Kitô hữu là chứng nhân của sự sống.
Thế giới hôm nay bị mê hoặc bởi sự chết.
Những cuộc chiến tranh, xung đột, ám sát, bạo động.
Những loại ma tuý khiến người ta chết không ra người.
Những vụ phá thai quá dễ dàng nơi các cô gái trẻ.
Những vụ tự tử chỉ vì những lý do không đâu.
Kitô hữu phải làm cho sự sống có mặt,
và hấp dẫn gấp ngàn lần sự chết.
Họ phải là nguồn sống dồi dào,
sống đơn sơ, thanh bạch, nhưng hạnh phúc.
Kitô hữu là chứng nhân của niềm vui.
Bao trẻ thơ buồn vì thiếu thầy cô, thiếu trường học.
Bao bệnh nhân ở xa thành phố, cần đến thầy thuốc.
Bao người nghèo khổ sống trong nỗi muộn phiền.
Nếu chúng ta thực sự có niềm vui của Chúa,
nếu chúng ta đã ra khỏi nỗi âu lo về mình,
chắc chúng ta sẽ ra đi công bố Tin Mừng Phục Sinh,
bằng việc đem lại nụ cười cho những người bất hạnh.
Chuyện Ðức Giêsu phục sinh là chuyện khó tin.
Nhưng nếu chúng ta sống quên mình phục vụ
thì người ta có thể gặp đươc Ðấng đang sống.

Cầu nguyện:

Giữa một thế giới
chạy theo tiện nghi, hưởng thụ,
xin cho con biết bằng lòng với cuộc sống đơn sơ.

Giữa một thế giới còn nhiều người đói nghèo,
xin cho con đừng thu tích của cải.

Giữa một thế giới mà sự sống bị chà đạp,
xin cho con biết quý trọng phẩm giá từng người.

Giữa một thế giới không tìm thấy hướng sống,
xin cho con biết xây lại niềm tin.

Lạy Chúa Giêsu,
xin cho con cảm được
cơn đói đang giày vò bao người,
xin cho con nghe được lời mời của Chúa:
“Các con hãy cho họ ăn đi.”

Ước gì chúng con dám trao
tất cả những gì chúng con có cho Chúa,
để Chúa trao tất cả những gì Chúa có
cho chúng con và cho cả nhân loại. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J